Bài thứ hai: Sứ mệnh của Đức Phật cùng với vai trò và ý nghĩa của Phật giáo

Mỗi một vị Phật sau khi thành đạo ở nhân gian, sứ mệnh của Ngài chính là nguyện cho chúng sinh có thể giác ngộ, chứng nhập vào giáo pháp mà Ngài truyền dạy, cuối cùng cũng thành Phật như Ngài, đạt được sự tự tại lớn lao nơi thân và tâm.

Đức Phật Thích-ca Mâu-ni cũng không ngoại lệ. Sau khi thành đạo, Ngài đã dành trọn bốn mươi chín năm miệt mài thuyết pháp cho đến giây phút cuối cùng trước khi nhập Niết-bàn. Ngài chỉ mong muốn con người có thể tin, thọ nhận, phụng hành những chân lý Ngài giảng dạy, từ đó giác ngộ và chứng nhập vào tri kiến của chư Phật, cuối cùng cũng thành Phật như Ngài. Vì vậy, mục đích truyền pháp của Ngài không phải để lập nên một đoàn thể tôn giáo lan khắp thế giới, cũng không phải để được tôn thờ trên thần đàn, được tung hô xưng tụng là giáo chủ.

Tuy nhiên, không phải vì thế mà chúng ta phủ nhận vai trò của Tăng đoàn Phật giáo. Trí tuệ của chư Phật cần có Phật giáo để được gìn giữ và truyền thừa. Nếu ví “Phật giáo” như một con thuyền đại pháp, thì con thuyền ấy đã chuyên chở trí tuệ của Phật suốt hai nghìn sáu trăm năm, vượt qua bao phong ba bão tố. Có thể con thuyền nay đã mục nát, cột buồm gãy đổ, chúng ta khó còn thấy được sự trang nghiêm và huy hoàng của thời kỳ Chánh pháp, nhưng sự hiện hữu của nó vẫn là dấu hiệu cho thấy Phật pháp còn trụ thế. Mỗi chúng sinh từng được lợi ích từ Phật pháp đều có sứ mệnh và trách nhiệm hộ trì, thanh tịnh hóa con thuyền ấy. Như định nghĩa của Phật giáo: “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành, tự tịnh kỳ ý, thị chư Phật giáo” (các điều ác chớ làm, các điều lành vâng làm, giữ tâm ý thanh tịnh – ấy là lời dạy của chư Phật). Do đó, mỗi người Phật tử nên bắt đầu từ việc thanh lọc thân tâm của chính mình, rồi đem chánh tri, chánh kiến, chánh hạnh của mình vào trong chùa cũng như ngoài đời, gieo duyên lành đến với từng người chung quanh, để báo đáp bản hoài xuất thế của đức Phật.

Viết một bình luận