Hoàn Thành Sứ Mệnh

Đại Bi sợ Đa Trí ngăn cản, nên vội vàng nhảy xuống, ngay trong khoảnh khắc thân thể lao khỏi vách vực, chợt nghe nơi ngực mình vang lên một tiếng “rắc”. Đại Bi cúi đầu nhìn xuống, thì ra “ngã chấp” của mình đã vỡ tan. Trong khoảnh khắc ấy, muôn đạo kim quang từ thân Đại Bi bắn ra khắp nơi, toàn thân hóa thành Kim Cang bất hoại thân. Những đám độc khí cuồn cuộn như mây nấm vừa chạm vào thân Đại Bi, có phần liền được tịnh hóa, có phần lại nhanh chóng tản ra bốn phía. Đại Bi rơi vào biển khổ. Trong biển khổ ấy, chàng nhìn thấy cảnh tượng của Ma Huyễn Cảnh, Phật Huyễn Cảnh và Ngũ Độc Huyễn Cảnh giao hòa chồng lấp vào nhau. Chàng thấy ma vương dùng lửa thiêu đốt sinh linh trong huyễn cảnh khác; có người bị móc mắt, chặt tay, cắt lưỡi. Người trong Phật Huyễn Cảnh vì độc tính âm thầm phát tác, khiến ma độc thừa cơ xâm nhập, nửa thân đã rơi vào Ma Huyễn Cảnh. Người trong Ngũ Độc Huyễn Cảnh vì sân độc bộc phát mà hóa thành mãng xà, đang điên cuồng cắn xé đầu chính mẹ mình. Có người đàn ông vì tham độc phát tác, vừa biến thành một con heo nhỏ thì đã bị chính vợ mình đem nướng ăn. Rất nhiều đứa trẻ lên cơn độc nghiện, xem những thứ ma dược còn độc hơn như thức ăn mà nuốt vào bụng. Có những đứa trẻ trên thân sinh đầy giòi bọ, từng chút từng chút bị chúng gặm nhấm nuốt ăn. Một người đàn ông vì si độc phát tác, ôm chặt một ma nữ vào lòng, ma độc hóa thành dâm thủy, khiến xương cốt người đàn ông dần chuyển thành màu đen, da thịt tách rời khỏi thân thể. Ma nữ lại hóa thành một con rắn đỏ, từ bụng hắn xuyên ruột chui ra. Mấy tầng huyễn cảnh hòa lẫn vào nhau, thời gian và không gian đều đảo loạn. Chúng sinh trong huyễn cảnh dùng đủ loại hình thái sinh mệnh khác nhau để chịu khổ chịu nạn. Đại Bi vẫn không ngừng rơi xuống với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức chàng hoàn toàn không cảm thấy mình đang rơi, trái lại còn có cảm giác như đang bay lên cao. Nhìn những sinh linh bị độc chướng vây khốn trong huyễn cảnh, lòng Đại Bi dâng đầy bi thống. Khổ hải tối tăm không ánh sáng, nhưng bất cứ nơi nào Đại Bi đi qua, chúng sinh trong huyễn cảnh đều bị kim quang mãnh liệt chói sáng nơi thân chàng làm cho bừng tỉnh. Tạm thời quên đi cơn độc nghiện, không còn tiếp tục tạo ác nữa, mà chuyển sang dùng ánh mắt thành kính và đầy hy vọng nhìn về phía Đại Bi. Có vài đội viên cứu viện còn đưa tay về phía chàng, như đang mong Đại Bi kéo họ một phen. Nước mắt từ mắt Đại Bi tuôn trào rơi xuống, hòa vào biển khổ. Trong lòng chàng âm thầm nguyện rằng: “Nếu ta có thể rời khỏi nơi này, nhất định sẽ quay lại cứu các ngươi.” Đại Bi không nỡ nhìn thêm nữa, liền khép mắt lại. Không biết lại rơi xuống bao lâu, chợt chàng cảm thấy toàn thân thanh lương vô cùng. Chàng có cảm giác mình đang tiến vào một vùng nước có ánh sáng, hơn nữa trong làn nước ấy, thân thể chàng dường như từng chút từng chút tan chảy rồi biến mất. Đại Bi nghĩ có lẽ mình sắp chết rồi, nhưng trong lòng lại hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, chỉ cảm thấy một niềm hoan hỷ chưa từng có đang tràn đầy khắp thân tâm. Đúng lúc ấy, từ đáy nước bỗng vọt lên một cột nước khổng lồ, cuốn Đại Bi lao thẳng vào hư không.

“Đại Bi!” Chàng nghe thấy tiếng Đa Trí đang gọi mình. Nhưng Đại Bi không đáp lại, chàng nghĩ rằng mình đã chết rồi, đang rơi vào huyễn cảnh của âm thanh. Chàng còn nghe thấy tiếng gió, tiếng sấm, tiếng sóng biển, cả những hồi âm trống trải vọng từ vũ trụ bao la. Trước mắt chàng hiện ra rõ ràng cảnh tượng của vô số tinh cầu trong cả dải ngân hà, tựa như đang quay trở về đại quan thất trên tinh cầu của mình, lại thấy phụ vương đang mỉm cười nhìn chàng với ánh mắt tán thưởng. Thân tâm chàng tan hòa trong hư không, cùng hư không hợp thành một thể. Nhưng đồng thời chàng lại kinh ngạc cảm nhận được rằng toàn bộ hư không, toàn bộ ngân hà, cùng hết thảy mọi thứ đều đang hội tụ về nơi chàng, rồi tan hòa vào trong chàng. Chàng hóa thành một nguồn lực lượng vô biên, chàng chính là tất cả, cũng là chủ tể của tất cả.

“Vạn Thủ Vạn Nhãn Thần Nhân!” Đột nhiên vô số âm thanh đồng loạt vang lên. Thần nhân đã xuất hiện. Đại Bi chợt mở bừng hai mắt, kinh ngạc phát hiện mình đang đứng giữa tầng mây trên không trung Tự Tánh Sơn. Thân thể chàng to lớn vô biên, phóng ra muôn đạo kim quang. Trên thân tầng tầng lớp lớp mọc ra vô số cánh tay, mà trong mỗi bàn tay lại hiện vô số con mắt. Chàng cúi đầu nhìn xuống, gần như tất cả chúng sinh trong các huyễn cảnh đều đang ngước nhìn lên chàng, có kẻ đang lớn tiếng gọi tên chàng. Trên Xả Sinh Nhai, Đa Trí đang quỳ lặng nơi đó, âm thầm rơi lệ. Từ giữa tầng mây, Đại Bi chậm rãi đưa cánh tay vàng dài xuống, nhẹ đặt lên đầu Đa Trí, khiến toàn thân Đa Trí run lên không ngừng. Bên cạnh Đa Trí, công đức thủy trong Công Đức Bảo Khí ào ào tràn đầy ra ngoài. Đại Bi nâng bảo khí lên, rưới công đức thủy lên đỉnh đầu Đa Trí. Trong khoảnh khắc ấy, ngã chấp của Đa Trí lập tức tan vỡ, thân hóa quang minh rồi bay thẳng lên không trung. Bên cạnh Xả Sinh Nhai, một đóa cự liên hoa bỗng nở rộ, rồi nhanh chóng phủ kín toàn bộ hòn đảo. Đại Bi lại đem công đức thủy rưới xuống tất cả huyễn cảnh dưới chân Tự Tánh Sơn. Cùng với dòng công đức thủy tuôn rơi, từng tiếng sư tử hống chấn động trời mây vang lên không dứt. Từ tay, mắt, miệng, giữa chân mày cùng khắp thân Đại Bi, từng đạo kim quang chiếu khắp chư huyễn cảnh. Phàm ai được nước và ánh sáng chạm đến, ngã chấp đều lập tức tan vỡ, hóa thành quang hóa thân. Đồng thời trong các huyễn cảnh cũng hiện ra vô số Đại Bi tay cầm bảo khí, cùng với Đại Bi giữa hư không nhanh chóng cứu giúp những chúng sinh vẫn còn chưa thoát khỏi độc chướng.

“Đại Bi, thời gian đã đến, hãy mau chóng trở về.” Trong Thiên Mục Thần Kính của Đại Bi hiện ra bóng dáng Đa Bảo Như Ý Vương, thanh âm của phụ vương cũng từ hư không truyền xuống. Đại Bi đưa mắt nhìn khắp bốn phía, quanh thân chàng lúc này đã tụ hội vô số quang hóa thân. Tất cả đội viên cứu viện cũng đều đã tề tựu đông đủ. Nhưng trong chư huyễn cảnh vẫn còn rất nhiều chúng sinh trúng độc quá sâu, vẫn chưa được giải thoát.

Trong lòng Đại Bi khởi sinh niềm không nỡ, liền nói: “Ta muốn đưa mọi người trở về bên Đa Bảo Như Ý Vương, nhưng vẫn còn rất nhiều chúng sinh chưa được giải độc. Mong sẽ có người phát nguyện ở lại, tiếp tục cứu giúp họ.” Đại Bi vừa dứt lời, lập tức có năm trăm người từ trong hàng ngũ bước ra, nguyện ý lưu lại trên Tự Tánh Sơn để tiếp tục trợ giúp những chúng sinh vẫn còn chìm trong chư huyễn cảnh. Đại Bi hoan hỷ trao Công Đức Bảo Khí cho họ rồi nói: “Ngã chấp của các vị nay đã tan vỡ, nơi thân các vị cũng như ta, đều là ánh sáng của lòng phổ ái. Nguyện các vị mãi dùng quang minh ấy soi khắp vạn vật trên tinh cầu này. Công đức bảo khí nay giao lại cho các vị, hy vọng công đức thủy sẽ mãi luôn đầy đủ.” Đại Bi nói xong, lại nhìn khắp tinh cầu lần cuối, rồi quay sang những quang hóa thân đang tụ hội bên cạnh mà nói: “Chúng ta đi thôi.” Trong khoảnh khắc, từng đạo cầu vồng xẹt ngang hư không, chiếu sáng khắp bầu trời của cả tinh cầu.

Viết một bình luận