“Tu Bồ Đề! Nhược tam thiên đại thiên thế giới trung sở hữu chư Tu di sơn vương, như thị đẳng thất bảo tụ, hữu nhơn trì dụng bố thí; nhược nhơn dĩ thử “Bát Nhã Ba La Mật Kinh”, nãi chí tứ cú kệ đẳng, thọ trì, vị tha nhơn thuyết, ư tiền phước đức bách phần bất cập nhất, bách thiên vạn ức phần, nãi chí toán số thí dụ sở bất năng cập.”
Đại ý của phẩm kinh nầy, Phật đà nói: “Tu Bồ Đề, giả sử có ba ngàn đại thiên thế giới, hết thảy bảy báu nhiều như núi tu di gom lại một chỗ, có người lấy của báu ấy đem đi bố thí. Nếu như lại có người nơi bộ kinh nầy, cho đến một bài kệ bốn câu trong kinh ấy có thể thọ trì, đọc tụng, vì người khác giảng giải, công đức nầy đem so sánh cùng người bố thí trước đó, người trước vẫn không bằng một phần trăm, không bằng một phần trăm ngàn vạn ức của người sau, cho đến vốn không cách nào dùng toán số tính đếm thí dụ.”
Trong phẩm nầy là đức Phật đang khen ngợi công đức hàm chứa ý nghĩa của kinh, mong muốn người thọ trì đọc tụng kinh nầy có thể xem trọng bộ kinh, xem trọng trí tuệ bát nhã.