Trong Phật pháp Ấn Độ, ở những thời kỳ khác nhau, tùy căn cơ chúng sanh phần nhiều đã thuần thục và có nhu cầu, nên một số giáo lý và pháp môn trở thành trọng tâm được hoằng dương. Chẳng hạn: khi Đức Phật còn tại thế, Ngài chủ yếu tuyên dương giáo lý Tiểu thừa; sau khi Phật nhập diệt khoảng bốn trăm năm, giáo pháp Tiểu thừa phân thành nhiều bộ phái, và bắt đầu chuyển hướng sang Đại thừa; đến năm trăm năm thứ hai sau khi Phật nhập diệt, giáo lý Đại thừa đã trở thành xu hướng chủ đạo trong việc học tập Phật pháp; sang năm trăm năm thứ ba, giáo lý Mật thừa được xem trọng. Tuy nhiên, Tam thừa Phật học vốn không có ranh giới phân định nghiêm ngặt, chỉ là Đức Phật tùy theo căn cơ và chấp trước của các hàng chúng sinh mà phương tiện thiết lập giáo pháp dẫn dắt khác nhau. Rốt ráo, tâm nguyện của Phật khi giáo hóa cả tam thừa đệ tử đều đồng nhất: muốn cho các đệ tử rốt ráo thành tựu quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Do vậy, khi hành giả tiếp cận và học tập nội dung tam thừa Phật học, cần phải nhận hiểu cho đúng đắn.