Đại Bi xuyên thời gian và không gian qua đường hầm, đến nơi cửa vào của tinh cầu A. Chốn ấy là nơi hai dòng năng lượng âm – dương giao hội, biến hóa không ngừng, gọi là “Dục hải”. Lúc bấy giờ, hai luồng năng lực cuộn dâng như sóng biển, xoáy thành từng vòng, phát ra ánh quang đỏ trắng u ám, kết tụ thành vô số hắc động khiến tâm thức chúng sinh khởi niệm kinh sợ. “Đây chính là dục khẩu vậy.”
Đại Bi chọn lấy một hắc động, thẳng mình xuyên sâu vào trong. Trong khoảnh khắc, quang hóa thân của Đại Bi liền bị hắc động nuốt trọn. Giữa hai dòng năng lượng xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, thân ấy bị xé tan rồi lại hợp nhất, phân thành hai khí âm – dương, rồi lại dung hòa làm một. Đại Bi dần mất đi tri giác.
Sau ba mươi năm tại tinh cầu A, Đại Bi bỗng nhiên tỉnh lại. Nàng kinh ngạc nhận ra mình đã trở thành một nữ nhân khoác y phục rực rỡ, mang đôi giày gót nhọn, đang khó nhọc bước đi trên một con phố. Nàng muốn bay lên, nhưng thân thể nặng nề không thể cất mình. Chợt bừng tỉnh, nàng hiểu rằng chính mình đã trở thành một sinh mệnh của tinh cầu A, hơn nữa, thời gian nơi đây vốn khác với “Đa Bảo quốc”; ba ngày ở Đa Bảo quốc thì tại tinh cầu A đã trôi qua hơn ba mươi năm. Đại Bi thầm niệm: ta còn ba mươi năm nữa ở tinh cầu A để tìm ra những người cứu viện của chúng ta.
Đại Bi lặng lẽ quán xét thân thể mới của mình, nhận ra đã nhiễm phải nhiều độc chướng, nhưng nơi tâm vẫn còn “Ma-ni bảo châu” lấp lánh quang minh. Nàng tự nhủ phải tìm cho được Đa Lực và Đa Trí. Vừa khởi niệm, thân liền rơi vào một cảnh giới khác: trong một căn phòng có hai lão nhân cùng hai đứa trẻ đang ngồi khóc; hai đứa trẻ ôm chặt lấy thân nàng. Khi ấy, “ngã chấp” trong thân khởi lên, khiến tâm bấn loạn: đây là nhà của ta, ta không nỡ rời bỏ. Từ thân sinh ra một thứ độc khí màu hồng, khiến hai chân nàng mềm nhũn, một niệm lưu luyến mãnh liệt dâng trào trong tâm. Bỗng nhiên, “Ma-ni bảo châu” phát ra quang minh rực rỡ, hút trọn ánh chấp trước kia vào trong, độc khí tạm thời lắng xuống. Cảm giác lưu luyến cũng theo đó mà tan biến, tâm và ý không còn bị độc khí xâm nhiễu mà thống khổ nữa. Đại Bi liền biết rằng: chính “ngã chấp” đã kết thành huyễn cảnh gia đình này; những người trong nhà đều là quyến thuộc của nàng nơi tinh cầu này, hai đứa trẻ cùng lão nhân kia đã nhiễm “ngũ độc”, lại chấp trước nơi thân nàng. Nàng lấy ra linh đan do phụ vương ban tặng, chia một phần cho hai đứa trẻ và lão nhân dùng, nhưng họ dường như cũng chẳng để tâm. Đại Bi nhẹ lời an ủi: ta sẽ sớm trở lại. Nhìn thấy họ vẫn còn bi thương, trong tâm nàng lại khởi chút thương cảm, nhưng nghĩ đến bổn nguyện của mình, nàng liền dứt khoát bước ra khỏi căn phòng, theo phương hướng mà ‘thiết bị cảm ứng sinh mệnh’ chỉ dẫn mà đi.